Paris – 19.07.2026: Đôi khi chỉ cần một cái nhìn qua cửa sổ taxi là thành phố có thể biến chất giọng gai góc của mình thành niềm an ủi trong chốc lát. Chủ nhật này, Franceinfo giới thiệu ca khúc “Fuck la peine” của Bénabar trong chuyên mục âm nhạc mùa hè. Bài hát bắt đầu từ một bức graffiti mà nam ca sĩ phát hiện giữa dòng xe ùn tắc ở rìa Paris – rồi biến nó thành một khúc ca nhỏ về sự khích lệ bất ngờ.
Bối cảnh khó có thể kém lãng mạn hơn: bê tông, kẹt xe, mưa, đường vành đai. Nhưng chính ở đó, người kể chuyện của Bénabar tìm thấy ba từ được viết buông thả, làm thay đổi buổi sáng của anh. Sự thô ráp của khẩu hiệu đường phố không bị che giấu; song nó chuyển thành nét tinh nghịch. Tựa đề không phải một triết lý sống trang trọng, mà đúng hơn là cái nhún vai bướng bỉnh trước nỗi u sầu – và chính vì thế lại hiệu quả đến vậy.
Bénabar, tên thật là Bruno Nicolini, từ lâu đã biến việc quan sát đời thường thành một nghệ thuật riêng. Các nhân vật của ông chờ đợi, cãi vã, yêu nhau trong những hiểu lầm hoặc lạc lối giữa những phiền toái nhỏ nhoi của cuộc sống hiện đại. Ngay cả trong “Fuck la peine”, cũng không có sự cứu rỗi vĩ đại nào được hứa hẹn. Khoảnh khắc mới là điều quan trọng: một người vô danh để lại một câu trên tường, người khác đọc nó, và thế giới trong quãng đường taxi bỗng trở nên bớt khó chịu hơn.
Việc một bức graffiti lại trở thành mảnh phát hiện đầy chất thơ là nghịch lý đẹp đẽ của bài hát. Trong cảnh quan đô thị, graffiti thường là nguyên cớ gây bực bội, phát sinh chi phí làm sạch và tranh luận về hành vi phá hoại. Ở đây, dòng chữ phun sơn hiện ra như thứ văn chương tình cờ của không gian công cộng. Nó không có bìa sách hay tên tác giả, nhưng có nhịp điệu, sự trực diện và khả năng đáng kinh ngạc trong việc chạm tới một người xa lạ.
Ca khúc thuộc album mới của Bénabar, “Le soleil des absents”, phát hành vào đầu năm 2026 bởi Sony Music Entertainment France. Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí của Saint-Mandé, nghệ sĩ kể rằng phát hiện này diễn ra trong một chiếc taxi gần Porte de Châtillon. Với ông, đó là thi ca đô thị thuần khiết: một cử chỉ thân thiện ở nơi người ta hầu như không mong đợi điều ấy.
Với lựa chọn này, Franceinfo tiếp nối loạt bài mùa hè lắng nghe những ca khúc như các địa chấn kế của thời hiện đại gần đây. Bài hát của Bénabar phù hợp với định dạng ấy vì nó không phổ nhạc cho một dòng tít, mà cho một tâm trạng sống: sự mệt mỏi sau quá nhiều tin xấu, dòng xe cộ chậm chạp của những suy nghĩ, nỗi khao khát về một câu nói không giải quyết mọi thứ nhưng có thể đổi hướng.
Vì thế, từ cảnh phố xá nhỏ bé này còn đọng lại nhiều hơn một ý tưởng thú vị. Bénabar nhắc rằng thi ca không chỉ trú ngụ trong những căn phòng yên tĩnh và trên các trang sách được dàn trang cẩn thận. Đôi khi, nó bám trên một bức tường xám, giữa những vệt sơn và khói thải. Chỉ cần đi ngang đủ chậm để đọc nó.
Nguồn
- Franceinfo
- Tạp chí Saint-Mandé
- Amazon Music