Back

Nachrichten.fr · July 31, 2026

Bình luận: Một bưu cục đóng cửa không còn là chuyện nhỏ — đó là một hồi chuông báo động

(Mit Hilfe von KI erstellte Illustration).

Mọi chuyện luôn bắt đầu một cách vô hại. Đầu tiên, cửa hàng nhỏ ở góc phố đóng cửa. Sau đó, hiệu thuốc biến mất. Một ngày nào đó, bưu điện cũng đóng cửa. Chính thức thì điều đó được gọi là “điều chỉnh kinh tế”, “tái tổ chức” hoặc “tối ưu hóa dịch vụ”. Những từ ngữ của các phòng họp có điều hòa, trau chuốt như một người phát ngôn trên truyền hình.

Nhưng ngoài kia, trên các con phố ở Nîmes, mọi thứ nghe khác hẳn.

Ở đó, người dân chỉ nghe thấy một điều: họ không quan tâm đến chúng tôi.

Và chính ở đó nằm thảm họa thực sự.

Bởi vì một chi nhánh bưu điện không chỉ là nơi dành cho tem và bưu kiện. Đó là ánh sáng, sự chuyển động, đời sống thường nhật, sự gặp gỡ. Đó là một phần của nhà nước giữa những khối nhà ở xám xịt. Một dấu hiệu hữu hình cho thấy nền cộng hòa chưa hoàn toàn rút lui. Khi ngay cả một nơi như vậy cũng biến mất, sẽ không còn vùng trung lập nào nữa. Khi đó, những kẻ khác sẽ nắm quyền.

Những kẻ buôn ma túy không cần các văn phòng phục vụ công dân.

Chúng chỉ cần khoảng trống.

Ở một số khu phố tại Nîmes, không còn những người đưa thư tuần tra, mà là những thanh niên trên xe máy canh chừng cho các băng nhóm ma túy. Trong các lối vào tòa nhà, không phải hàng xóm xách túi mua sắm, mà là các chốt cảnh giới. Trẻ em sớm học được nên tránh những con phố nào. Còn người lớn thì sao? Họ đã quen với nhiều điều lẽ ra không bao giờ được coi là bình thường. Đó mới là điều đáng sợ.

Sự bình thường hóa dần dần này có lẽ là thất bại tồi tệ nhất trong tất cả.

Pháp đã nhiều năm tranh luận về tội phạm liên quan đến ma túy như thể đó chỉ là vấn đề an ninh dành cho cảnh sát và tư pháp. Nhiều kiểm soát hơn, nhiều đèn xanh hơn, các can thiệp mang tính quân sự hơn. Tất nhiên, tất cả những điều đó đều cần thiết. Nhưng ai tin rằng có thể giành lại một khu phố chỉ bằng xe bọc thép thì rõ ràng chưa bao giờ hiểu xã hội vận hành như thế nào.

Một khu phố không chết chỉ vì một phát súng.

Nó chết dần. Trong im lặng. Vì sự thụ động của bộ máy hành chính.

Mỗi khi nhà nước biến mất và chỉ còn tội phạm hiện diện rõ ràng.

Điều bi thảm là nhiều cư dân ở những khu phố này đã nhiều năm đấu tranh để được lắng nghe. Họ không muốn những màn trình diễn thương hại, cũng không muốn những chuyến thăm của chính trị gia với máy quay và vẻ mặt đau buồn. Họ chỉ đơn giản muốn có cuộc sống thường nhật như những người khác. Cảm thấy an toàn. Đi mua sắm. Đưa trẻ em đến trường mà không sợ hãi. Gửi thư mà không phải đi ngang qua những thanh niên có vũ trang. Thật điên rồ khi phải giải thích một điều như vậy vào năm 2026.

Nhưng đó là sự thật cay đắng.

Khi nhà nước rút lui, không có một không gian trung lập nào xuất hiện. Nơi đó luôn bị ai đó chiếm lấy. Và trong trường hợp tồi tệ nhất, là bởi những kẻ coi bạo lực là một mô hình kinh doanh.

Vì vậy, bưu cục đóng cửa ở Nîmes không chỉ là một tin tức địa phương. Đó là biểu tượng của một nền cộng hòa mà ở một số nơi chỉ tồn tại trong những bài diễn văn ngày Chủ nhật.

Và rồi sẽ có ngày không ai nên ngạc nhiên nếu người dân mất niềm tin.

Một bình luận của M.A.B.