Back

Nachrichten.fr · July 5, 2026

Darmanin ad Algeri: la Francia fatica a trovare la rotta verso l’Algeria

(Mit Hilfe von KI erstellte Illustration).

Vào ngày Bộ trưởng Tư pháp Pháp Gérald Darmanin đến thăm Algeria, tại Paris cuộc tranh luận chính trị nội bộ về quan hệ với nước láng giềng Bắc Phi trở nên gay gắt. Trong khi chính phủ của Tổng thống Emmanuel Macron hướng tới một sự xích lại gần thận trọng, Rassemblement National (RN) yêu cầu một thay đổi hướng đi triệt để: từ bỏ sự thận trọng trong ngoại giao và áp dụng một chính sách cứng rắn với những yêu cầu rõ ràng.

Nguyên nhân của tranh cãi mới bắt nguồn từ những tuyên bố của phát ngôn viên RN Laurent Jacobelli, người đã chỉ trích mạnh mẽ chính sách của Pháp đối với Algeria. Ông ta cho rằng nhiều năm qua Pháp theo đuổi một “ngoại giao cúi chào”. Chiến lược của Macron sẽ không đem lại kết quả cụ thể. Theo ông, mỗi giai đoạn xích lại gần đều bị tiếp theo bởi những căng thẳng ngoại giao mới.

Một quan hệ bị đánh dấu bởi gánh nặng lịch sử

Quan hệ giữa Pháp và Algeria trong nhiều thập kỷ là một trong những mối quan hệ phức tạp nhất trong chính sách đối ngoại của Pháp. Cuộc chiến Algeria 1954–1962 vẫn còn ảnh hưởng đến quan hệ chính trị và xã hội giữa hai nước cho đến nay. Các vấn đề về ký ức, di cư, hợp tác an ninh và hợp tác kinh tế luôn đan xen lẫn nhau.

Dưới thời Emmanuel Macron đã có nhiều nỗ lực hòa giải lịch sử. Macron đã tuyên bố từ đầu rằng chủ nghĩa thực dân là “tội ác chống lại loài người” — một phát ngôn được đón nhận tích cực ở Algeria nhưng đã gặp nhiều chỉ trích gay gắt ở một số nơi tại Pháp. Tuy nhiên nhiệm kỳ của ông không tạo được nền tảng ổn định cho quan hệ song phương.

Căng thẳng thường bùng phát vì các vấn đề về thị thực, trục xuất, hợp tác an ninh hoặc những tuyên bố lịch sử của các chính trị gia Pháp. Thêm vào đó là chiều kích nội bộ: tại Pháp có vài triệu người gốc Algeria sinh sống, nên mọi khủng hoảng giữa Paris và Algiers đều tạo ra tiếng vang xã hội ngay lập tức.

RN yêu cầu cắt đứt với đường lối của Macron

Laurent Jacobelli đã lợi dụng chuyến đi của Darmanin để tấn công thẳng thắn chính phủ. Đảng RN cáo buộc Macron tỏ ra quá hòa giải đối với Tổng thống Abdelmadjid Tebboune. Theo đảng cánh hữu này, Pháp nên bảo vệ lợi ích của mình một cách quyết liệt hơn nhiều.

Tâm điểm các yêu cầu là hai điểm cụ thể: trước hết RN đòi hỏi việc trục xuất các công dân Algeria bị kết án ở Pháp hoặc bị buộc xuất cảnh phải nhất quán hơn. Thứ hai, đảng yêu cầu tăng sức ép lên Algiers trong vụ việc nhà báo người Pháp Christophe Gleizes, hiện đang bị giam giữ ở Algeria.

Il RN collega intenzionalmente questi temi al dibattito più ampio sulla migrazione. Il partito sostiene da anni che la Francia debba usare con maggiore decisione le leve diplomatiche ed economiche per convincere i Paesi d’origine a cooperare nei rimpatri. L’Algeria è considerata un partner particolarmente difficile, perché le procedure di riammissione spesso rallentano o vengono strumentalizzate politicamente.

Con il termine “Aplaventrisme” — in sostanza “servilismo” — il RN tenta anche di dipingere Macron come un capo di Stato debole, che non difenderebbe con energia gli interessi della Francia. Questa strategia rientra nella più ampia posizionamento estero del partito, che predilige sovranità nazionale e fermezza dimostrativa.

La missione delicata di Darmanin ad Algeri

Ufficialmente il viaggio di Gérald Darmanin serve a ripristinare la cooperazione giudiziaria tra i due Stati. Negli ultimi mesi le relazioni diplomatiche si erano notevolmente deteriorate. Diverse controversie politiche e accuse reciproche avevano gravato molto sulla cooperazione.

Darmanin cerca ora di riaprire almeno canali di dialogo sul piano tecnico. Soprattutto nei settori della repressione penale e della cooperazione giuridica i due Paesi sono reciprocamente dipendenti. La Francia ha bisogno della cooperazione dell’Algeria, per esempio in materia di estradizioni e rimpatri; l’Algeria, a sua volta, è interessata alla stabilità economica e allo scambio in materia di sicurezza.

Nhiệm vụ của bộ trưởng về mặt chính trị là rất nhạy cảm. Một mặt Paris không thể để xuất hiện cảm nhận trong nước về sự nhượng bộ đối với Algiers. Mặt khác, một sự xấu đi kéo dài trong quan hệ sẽ là vấn đề đối với cả hai nước.

Bởi vì Algeria có vai trò chiến lược đối với Pháp: về năng lượng, di cư và an ninh. Đặc biệt kể từ khi chiến tranh Nga ở Ukraine bùng nổ, Algeria còn gia tăng tầm quan trọng địa chính trị như một nhà cung cấp khí đốt. Châu Âu thực sự đang nỗ lực nhiều hơn để tìm các đối tác năng lượng thay thế trong khu vực Địa Trung Hải.

Chính trị nội bộ Pháp làm gia tăng giọng điệu

Cuộc tranh luận về Algeria từ lâu đã là một phần của trận đấu giành quyền lực nội bộ ở Pháp. RN sử dụng chủ đề này để gây áp lực lên chính phủ cả về an ninh lẫn chính sách di cư. Đảng này lợi dụng một bối cảnh xã hội nơi các vấn đề về bản sắc quốc gia và quyền lực của Nhà nước được tranh luận với cảm xúc ngày càng mãnh liệt.

Chính phủ, ngược lại, cố gắng giữ sự cân bằng. Các đại diện của đa số ủng hộ tổng thống cảnh báo không nên định nghĩa quan hệ với Algeria chỉ qua các biểu tượng của chính trị nội bộ. Một đứt gãy ngoại giao kéo dài sẽ không chỉ đặt các lợi ích kinh tế vào rủi ro mà còn có thể làm phức tạp nghiêm trọng hợp tác về người di cư và đấu tranh chống khủng bố.

Cả các đảng cánh tả cũng phần lớn từ chối yêu cầu của RN về một đường lối đối đầu gay gắt. Họ cho rằng nhạy cảm lịch sử và ngoại giao thực dụng là cần thiết để xây dựng các mối quan hệ bền vững và ổn định.

Cùng lúc đó, ở trung dung cũng đang gia tăng sự thiếu kiên nhẫn đối với sự hợp tác thường xuyên có vấn đề với Algérie từ quan điểm của Pháp. Đặc biệt về việc hồi hương những người bị buộc rời khỏi lãnh thổ, các nhà chức trách Pháp nhiều năm nay than phiền về sự thiếu hợp tác.

Giữa chủ nghĩa thực dụng và chính sách quyền lực

Chuyến công du của Gérald Darmanin minh họa một cách điển hình mức độ phức tạp của quan hệ Pháp-Algérie. Paris đang đối mặt với một tình thế khó xử chiến lược: một đường lối cứng rắn hơn có thể được ủng hộ trong nước, nhưng đi kèm với những rủi ro ngoại giao đáng kể. Trong khi đó, chính sách đối thoại lại ngày càng bị phe đối lập diễn giải như dấu hiệu của yếu thế.

Hơn nữa, Algérie cũng sử dụng căng thẳng vào mục đích chính trị. Tổng thống Tebboune thường xuất hiện trong nước như người bảo vệ chủ quyền quốc gia trước cựu cường quốc thực dân. Mỗi cuộc đối đầu với Pháp do đó cũng mang ý nghĩa biểu tượng trong chính trị nội bộ Algérie.

Vẫn chưa chắc chắn liệu chuyến thăm của Darmanin có thực sự dẫn tới giảm bớt căng thẳng hay không. Khả năng cao hơn là, trong giai đoạn đầu, sẽ là một sự ổn định thận trọng của một số lĩnh vực hợp tác riêng lẻ. Tuy nhiên các xung đột nền tảng — di cư, ký ức lịch sử và các vấn đề về ảnh hưởng chính trị — có lẽ sẽ vẫn tồn tại.

Vì vậy chính sách đối với Algeria vẫn là một lĩnh vực nhạy cảm đối với Pháp, nơi ngoại giao, lịch sử và các cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ gắn bó không thể tách rời.

P.T.