Với lời từ chối rõ ràng về việc tự ứng cử, François Bayrou đã trả lời một trong những câu hỏi còn bỏ ngỏ trước thềm cuộc bầu cử tổng thống Pháp năm 2027. Chủ tịch lâu năm của đảng Trung lập MoDem và cựu Thủ tướng sẽ không ra tranh cử chức vụ cao nhất của Nhà nước. Điều này chấm dứt cuộc tranh luận kéo dài nhiều tháng về khả năng tham gia chiến dịch tranh cử của nhà chính trị trung dung kỳ cựu tại điện Élysée.
Sự kết thúc của một lựa chọn chính trị
François Bayrou đã là một trong những nhân vật có ảnh hưởng hàng đầu của trung tâm chính trị Pháp trong hơn ba thập kỷ. Ông đã từng ra tranh cử tổng thống vào các năm 2002, 2007 và 2012, và trở thành đại diện cho một đường lối độc lập, ủng hộ châu Âu, nằm giữa các phe phái chính trị truyền thống.
Quyết định chính trị quan trọng nhất của Bayrou có lẽ là vào năm 2017. Khi đó ông từ bỏ việc tái tranh cử và thay vào đó ủng hộ Emmanuel Macron. Bước đi này đã góp phần quan trọng trong việc hình thành trung tâm chính trị hiện nay, đã định hình nước Pháp suốt gần một thập kỷ qua.
Với tuyên bố gần đây nhất, Bayrou làm rõ rằng ông cũng không có ý định ra tranh cử tổng thống năm 2027. Quyết định này có thể phần lớn do tuổi tác chi phối: vào thời điểm bầu cử, ông sẽ 76 tuổi.
Mối lo ngại về tài chính nhà nước Pháp
Trong những phát biểu gần đây, Bayrou lý giải việc từ bỏ ứng cử chủ yếu dựa trên những cân nhắc về nội dung chính sách. Theo ông, Pháp đang đối mặt với những thách thức lớn về kinh tế và chính sách tài chính mà trong các cuộc tranh luận chính trị hiện nay vẫn chưa được đề cập đầy đủ.
Ông đặc biệt lo ngại về nợ công cao và tính bền vững lâu dài của tài chính công. Pháp đã có thâm hụt ngân sách cao trong nhiều năm và đang ngày càng chịu sức ép phải điều chỉnh chính sách chi tiêu sao cho phù hợp với các quy định tài khóa của châu Âu.
Bayrou chỉ trích rằng các cuộc tranh luận chính trị thường bị chi phối bởi những đối đầu cá nhân và các tính toán chiến thuật, khiến các vấn đề cấu trúc thực sự của đất nước bị lu mờ. Theo ông, tương lai tài chính của Pháp nên trở thành một trong những chủ đề trung tâm của chiến dịch tranh cử sắp tới.
Lời kêu gọi các lực lượng chính trị trung dung
Thay vì tự mình tham gia chiến dịch tranh cử, Bayrou kêu gọi sự đoàn kết trong khối trung dung ôn hòa chính trị. Thông điệp của ông đặc biệt hướng tới nhiều ứng viên tiềm năng trong khối liên minh chính quyền hiện tại.
Cựu Thủ tướng cảnh báo trước nguy cơ sự phân rã của trung tâm chính trị. Việc có nhiều ứng viên cùng mang hồ sơ chính trị tương tự có thể làm suy yếu đáng kể cơ hội của các lực lượng ôn hòa và đồng thời tạo lợi thế cho các cực phái.
Bayrou do đó đề xuất một cách tiếp cận thực dụng: các ứng viên có cơ hội thành công thấp hơn nên sẵn sàng nhường bước cho người có triển vọng nhất. Điều này gắn liền với truyền thống liên minh chiến lược ở Pháp, đặc biệt quan trọng trong một hệ thống đảng phái phân mảnh.
Các thế lực mới trước cuộc bầu cử 2027
Việc Bayrou rút lui đã làm thay đổi đáng kể cân bằng lực lượng trong trung tâm chính trị. Nhiều nhân vật hiện được xem là ứng viên sáng giá cho vị trí kế thừa chính trị trong khối của Macron.
Sự chú ý đặc biệt đổ dồn vào Gabriel Attal, người đã ghi dấu ấn trên trường quốc gia với tư cách Thủ tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Pháp. Ngoài ra Édouard Philippe, cựu Thủ tướng và Chủ tịch đảng Horizons, cũng thường được nhắc đến như một ứng viên tiềm năng. Cùng lúc đó, nhiều đại diện khác của khối chính quyền đang nỗ lực chuẩn bị cho thời kỳ hậu Macron.
Vì Emmanuel Macron không thể tái tranh cử sau hai nhiệm kỳ theo hiến pháp, nước Pháp đang đứng trước một sự tái cơ cấu chính trị. Cuộc bầu cử năm 2027 sẽ không chỉ quyết định một con người mà còn cả định hướng tương lai của trung tâm chính trị.
Sự rút lui của François Bayrou nhấn mạnh một xu hướng đã bắt đầu hình thành từ lâu: Cuộc bầu cử Tổng thống 2027 ngày càng chịu ảnh hưởng của thế hệ chính trị gia mới. Bayrou vẫn là tiếng nói có ảnh hưởng trong chính trường Pháp, nhưng ông từ bỏ mong muốn tranh giành chức vụ cao nhất một lần nữa. Đây là sự kết thúc có thể của một chương trong sự nghiệp chính trị của ông – đồng thời thúc đẩy cuộc tìm kiếm một nhân vật lãnh đạo mới cho trung tâm chính trị Pháp trở nên sôi động hơn.