Trong nhiều thế kỷ, nàng tiên cá được xem là những sinh vật huyền bí giữa ảo mộng và thực tại. Trong “Miss Mermaid”, hình ảnh này biến thành điều hoàn toàn khác. Bộ phim đầu tay của hai nữ đạo diễn Pháp Pauline Brunner và Marion Verlé không kể một câu chuyện cổ tích giả tưởng, mà là chân dung của một người phụ nữ đấu tranh chống lại bế tắc, nợ nần và sự chán nản. Từ đó nảy sinh một bi-kịch hài độc đáo chạm tới trái tim, nhưng không hề sướt mướt.
Fanny sống ở thị trấn ven biển Fécamp thuộc vùng Normandy. Sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô hầu như chỉ còn một chiếc sofa và một núi hóa đơn chưa trả. Cô quay về sống cùng cha mẹ và kiếm sống bằng nghề lao công trong một nhà máy chế biến cá. Đêm này qua đêm khác cô cọ rửa sàn và máy móc, trong khi những ước muốn của chính cô ngày càng lùi vào hậu cảnh. Cuộc sống hàng ngày như một vòng luẩn quẩn vô tận, dường như không có lối thoát.
Nhưng rồi cô gặp Anémone, một nàng tiên cá chuyên nghiệp. Với một chiếc đuôi silicon trông như thật đến mức đánh lừa mắt, cô ta lướt qua nước một cách duyên dáng trong các buổi trình diễn dưới nước. Đối với Fanny, bỗng mở ra một cánh cửa dẫn vào một thế giới lúc đầu trông có vẻ hoàn toàn điên rồ. Chính điều đó làm nên sức hấp dẫn của nó. Cô quyết định tự học mermaiding (bơi biểu diễn như nàng tiên cá) và khám phá ra một niềm đam mê mà cô chưa bao giờ nghĩ tới.
Những nữ đạo diễn dùng ý tưởng đặc biệt này như một biểu tượng mạnh mẽ. Chính một chiếc đuôi, thứ khiến mọi chuyển động trên đất liền trở nên khó khăn, lại ban cho người mang nó dưới nước một cảm giác tự do vô hạn. Giữa những tia sáng phản chiếu và cảm giác nhẹ nhàng không tiếng, Fanny tìm thấy can đảm để tái định hình cuộc sống mình. Điều đó không hề gượng ép, mà đáng ngạc nhiên là rất đáng tin.
Đồng thời phim không đánh mất tầm nhìn về thực tế. Vấn đề kinh tế của nhiều thị trấn ven biển, điều kiện lao động bấp bênh và nỗi lo tài chính là nền tảng của câu chuyện. Tuy vậy, mạch kể vẫn nhẹ nhàng. Hài hước xuất phát từ chính các nhân vật, từ những tính cách, những cuộc trò chuyện và những khoảnh khắc nhỏ bé trong đời thường. Chính điều đó tạo nên sức quyến rũ của bộ phim.
Điều đáng chú ý còn là những gì bị cố ý bỏ ngỏ. Không có một chuyện tình lớn lao chen vào cốt truyện, không có anh hùng nào đến cứu nhân vật chính. Fanny tự tìm đường đi bằng chính sức mình, được hỗ trợ bởi những người chấp nhận cô như chính cô. Aloïse Sauvage truyền cho nhân vật này bằng phong thái tự nhiên của mình một hỗn hợp vừa dễ tổn thương, vừa bướng bỉnh và tràn đầy sống động, khiến ấn tượng kéo dài.
“Miss Mermaid” cho thấy một cách ấn tượng rằng hy vọng đôi khi xuất hiện nơi không ai tìm kiếm nó. Từ một niềm đam mê bất thường nảy sinh sự tự tin mới. Một chiếc đuôi nàng tiên cá có thể trở thành biểu tượng của tự do — và từ một câu chuyện tưởng chừng nhỏ bé lại thành một bộ phim chứng minh rằng những thay đổi lớn nhất thường bắt đầu bằng một bước nhảy dũng cảm vào điều chưa biết.
Bởi C. Hatty