Back

Nachrichten.fr · August 5, 2026

Nơi phụ nữ gánh vác nông trại

(Mit Hilfe von KI erstellte Illustration).

Vào sáng sớm, trên những ngọn đồi của tỉnh Lot thuộc Pháp vẫn còn phủ một màn sương mỏng. Những cảnh quan đá vôi của vùng Quercy vào thời điểm này dường như tĩnh lặng đến gần như không thật. Chỉ ở đâu đó phía sau những con đường nhỏ của nông dân, một chiếc máy kéo đã rền vang, và từ một chuồng trại vọng ra tiếng móng guốc lê bước nặng nề trên nền bê tông. Chính tại đó, giữa công viên tự nhiên Causses du Quercy, là Ferme Notre Dame gần Belfort du Quercy. Một trang trại như bao trang trại khác – bạn có thể nghĩ vậy.

Nhưng trang trại này kể một câu chuyện hiện đang chạm đến nhiều người ở Pháp.

Bởi ở đây, nghề nông đã được truyền từ phụ nữ này sang phụ nữ khác qua nhiều thế hệ.

Từ mẹ sang con gái.

Và rồi đến người con gái tiếp theo.

Trong khi ở những nơi khác, các trang trại đóng cửa vì không còn ai muốn tiếp quản nghề này, thì tại đây, mỗi sáng có ba người phụ nữ cùng đứng trong chuồng trại. Isabelle Lavergne cùng các con gái Solenne và Isaure Ferrer Diaz điều hành cơ sở này. Họ vắt sữa bò, tổ chức bán hàng, đón khách tham quan và lo liệu công việc hằng ngày vốn không bao giờ kết thúc ở một trang trại.

Vì thế, đây không phải cuộc sống lãng mạn như trên bưu thiếp.

Mà là cuộc sống nông thôn thực sự.

Với những đêm đông lạnh giá, những ngày dài và đôi bàn tay mang dấu vết của lao động.

Ai đến thăm trang trại đều nhanh chóng nhận ra rằng bầu không khí ở đây khác với một số cơ sở nông nghiệp công nghiệp hóa mạnh. Các tòa nhà giản dị, khoảng cách ngắn, đàn vật nuôi bình thản. Thay vì máy móc khổng lồ hay những nhà xưởng vô trùng, sự gần gũi chi phối đời sống thường nhật nơi đây. Gần gũi với vật nuôi. Gần gũi với cảnh quan. Và cũng gần gũi với những người đến thăm trang trại.

Có lẽ chính điều đó là bí mật đằng sau sự chú ý lớn mà Ferme Notre Dame nhận được trong những tháng gần đây.

Pháp đã tranh luận nhiều năm về tương lai của nền nông nghiệp. Các trang trại nhỏ biến mất. Người trẻ chuyển đến thành phố. Nhiều nông dân không còn tìm được người kế nghiệp. Ngày càng nhiều tòa nhà bỏ trống, nơi từng nuôi sống các gia đình.

Và rồi đột nhiên câu chuyện ấy từ Lot xuất hiện.

Ba người phụ nữ.

Nhiều thế hệ.

Một trang trại tiếp tục tồn tại.

Nghe gần như một biên niên sử tiểu thuyết gia đình xưa cũ.

Trong khi cuộc sống thường nhật hoàn toàn không hề được tô vẽ theo kiểu hoài niệm.

Chuông báo thức reo sớm. Rất sớm. Ngay cả trước khi mặt trời xuất hiện trên những ngọn đồi khô cằn của Quercy, công việc đầu tiên trong chuồng đã bắt đầu. Bò không chờ đợi. Vật nuôi không biết Chủ nhật, không biết ngày lễ, cũng không có chuyện ngủ nướng sau một đêm dài.

Solenne Ferrer Diaz đã nhiều lần mô tả trong các cuộc phỏng vấn và trên mạng xã hội rằng cuộc sống của cô bị chi phối mạnh mẽ bởi nhịp điệu của đàn vật nuôi. Vắt sữa, cho ăn, rải rơm trong chuồng, tổ chức, sửa chữa – các công việc thay đổi liên tục. Đôi khi mọi thứ diễn ra bình yên. Đôi khi chỉ một con vật bị ốm cũng đủ làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch trong ngày.

Vậy mà nhiều phụ nữ trẻ vẫn ở lại nông trại.

Vì sao lại như vậy?

Ngày nay ai lại tự nguyện chọn một nghề ít thời gian rảnh, lao động thể chất và bất ổn kinh tế?

Có lẽ chính là những người nhìn thấy ở đó nhiều hơn một công việc đơn thuần.

Tại Ferme Notre Dame, nông nghiệp dường như không chỉ là một mô hình kinh doanh. Nông trại đúng hơn là một phần của bản sắc gia đình. Việc chuyển giao cơ sở ở đó không chỉ có nghĩa là trao lại nhà cửa hay đất đai. Đó là những ký ức, thói quen và bí quyết thường chưa bao giờ được ghi chép thành văn.

Làm sao nhận ra kịp thời rằng một con bò sắp bị bệnh?

Loại cỏ khô nào phù hợp hơn sau một mùa hè đặc biệt khô hạn?

Khi nào bầu trời trên vùng Quercy báo hiệu một cơn giông?

Những điều như vậy không bao giờ có thể học trọn vẹn từ sách vở.

Chúng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Và chính dòng truyền thống của phụ nữ này hiện đang khiến nhiều người ở Pháp say mê. Bởi hình ảnh nông nghiệp vẫn mang đậm màu sắc nam giới. Trong nhiều năm, người ta gần như mặc nhiên nói về “người nông dân” theo giống nam, dù phụ nữ trên các nông trại thường làm việc vất vả không kém.

Nhiều vợ của nông dân phụ trách sổ sách, chăm sóc vật nuôi, giúp việc trên đồng ruộng và đồng thời nuôi dạy con cái – mà chưa bao giờ chính thức được nhìn nhận là người điều hành cơ sở.

Phụ nữ làm việc.

Đàn ông được xem là ông chủ.

Thường thì đơn giản là như vậy.

Câu chuyện của Ferme Notre Dame đột ngột đảo ngược nhận thức đó. Ở đây, phụ nữ hiện diện rõ ràng ở vị trí trung tâm. Không phải như nhân vật phụ. Không phải như người trợ giúp.

Nhưng với tư cách là những người gánh vác cả trang trại.

Điều đó tạo nên sự chuyển động.

Đặc biệt trong thời điểm nhiều người lại tìm kiếm những câu chuyện chân thực.

Những tiểu sử có thật.

Những nơi không được trau chuốt như tờ rơi quảng cáo.

Vì vậy, du khách không chỉ đến vì các sản phẩm sữa. Nhiều người muốn xem nông nghiệp ngày nay thực sự như thế nào. Tại trang trại có các buổi vắt sữa có hướng dẫn. Trẻ em chăm chú quan sát các con vật. Người lớn đặt câu hỏi về thức ăn, giá cả hoặc cuộc sống hằng ngày tại một trang trại bò sữa.

Một số người ngạc nhiên về lượng công việc ẩn sau chỉ một lít sữa đơn giản.

Những người khác bỗng nhận ra bản thân đã xa rời nguồn gốc thực phẩm của mình đến mức nào.

Trong siêu thị, sữa được đặt gọn gàng trong ngăn mát.

Tại một trang trại, mọi thứ bắt đầu bằng công việc từ năm giờ sáng.

Những con bò của Ferme Notre Dame phần lớn được chăn thả trên đồng cỏ. Chúng chủ yếu được cho ăn cỏ khô và ngũ cốc do trang trại tự sản xuất. Mô hình khá giản dị này phù hợp với triết lý của doanh nghiệp: mang tính địa phương, rõ ràng và trực tiếp.

Dường như không ai ở đây theo đuổi sự mở rộng công nghiệp quy mô lớn.

Và điều đó khiến trang trại trở nên gần như cổ điển đáng mến trong mắt nhiều người.

Tất nhiên, du khách đôi khi lãng mạn hóa cuộc sống nông thôn. Ai chỉ dành hai giờ ở một trang trại hiếm khi thấy được những nỗi lo phía sau. Chính các trang trại bò sữa nhỏ ở Pháp liên tục phải vật lộn với chi phí tăng cao, áp lực về giá và thủ tục hành chính.

Danh sách vấn đề rất dài.

Thức ăn chăn nuôi ngày càng đắt đỏ.

Giá năng lượng biến động.

Các giai đoạn khô hạn ngày càng gia tăng.

Thêm vào đó là những quy định mới liên tục xuất hiện.

Một số nông dân giờ đây nửa đùa nửa thật nói rằng họ gần như dành nhiều thời gian cho giấy tờ hơn là cho vật nuôi của mình.

Ngay cả ở Lot, nông dân cũng cảm nhận rõ những thay đổi khí hậu. Mùa hè trở nên nóng hơn và khô hơn. Đồng cỏ chịu ảnh hưởng vì thiếu nước. Điều đó làm thay đổi toàn bộ kế hoạch của một trang trại.

Trước đây, người ta có thể tin cậy vào các mùa hơn.

Ngày nay, mọi thứ có vẻ bấp bênh hơn nhiều.

Chính vì vậy, câu chuyện của ba người phụ nữ dường như tạo nên một hình ảnh đối lập với bầu không khí khủng hoảng chung.

Nó không cho thấy một nền nông nghiệp hoàn hảo.

Mà là một nền nông nghiệp kiên cường.

Và có lẽ chính điều đó chạm đến mọi người.

Trên mạng xã hội, các bài đăng về Ferme Notre Dame đã nhận được hàng nghìn phản hồi. Nhiều người dùng viết rằng gia đình này khiến họ nhớ về tuổi thơ của chính mình ở vùng nông thôn. Những người khác ca ngợi lòng can đảm của thế hệ trẻ.

Một từ xuất hiện đặc biệt thường xuyên:

Đam mê.

Nếu không có đam mê, có lẽ khó mà duy trì được cuộc sống hằng ngày như vậy.

Trang trại cũng sống nhờ tiếp xúc trực tiếp với người tiêu dùng. Ngày càng nhiều doanh nghiệp nhỏ ở Pháp tập trung vào các chuỗi phân phối ngắn. Họ bán sản phẩm trực tiếp tại chỗ hoặc ở các chợ địa phương. Nhờ đó, nhiều giá trị gia tăng hơn được giữ lại tại chính trang trại.

Đồng thời, niềm tin cũng được tạo dựng.

Ai biết những con người đứng sau một sản phẩm thường nhìn nhận thực phẩm khác đi.

Đột nhiên, vấn đề không còn chỉ là giá cả.

Mà còn là những gương mặt.

Là những câu chuyện.

Là các mối quan hệ.

Một du khách sau chuyến tham quan đã nói, theo cách diễn đạt tự do, rằng lần đầu tiên anh ấy hiểu được nông nghiệp thực sự giàu cảm xúc đến thế nào. Bò không phải là những cỗ máy sản xuất, mà là những con vật có tính cách riêng.

Và quả thật, nhiều nông dân nói về vật nuôi của mình gần như nói về các thành viên trong gia đình.

Con bò này vẫn điềm tĩnh.

Con khác trở nên căng thẳng.

Con thứ ba liên tục nghịch ngợm.

Chà – có lẽ ở mỗi trang trại đều có những cô nàng diva nhỏ.

Mối gắn bó tình cảm cũng giải thích vì sao nhiều nông dân không muốn từ bỏ nghề của mình dù gặp khó khăn kinh tế. Nông nghiệp hiếm khi chỉ là kế sinh nhai. Nó chạm sâu vào bản sắc cá nhân của một người.

Ai tiếp quản một trang trại thường đồng thời tiếp nhận cả lịch sử của gia đình mình.

Điều này đặc biệt đúng với Ferme Notre Dame.

Ở đó, dường như mỗi thế hệ đều lặng lẽ gật đầu với những người phụ nữ của thế hệ trước.

Chúng tôi tiếp tục.

Ý nghĩ ấy gần như mang nét thơ mộng.

Có lẽ vì vậy mà một số bài báo truyền thông gần đây thậm chí đã gọi đây là một câu chuyện đặc biệt ở vùng nông thôn nước Pháp.

Thật vậy, mỗi năm có hàng nghìn trang trại nhỏ biến mất. Đặc biệt, chăn nuôi khiến nhiều người trẻ e ngại. Giờ làm việc khắc nghiệt, thu nhập thường bấp bênh. Thêm vào đó là áp lực xã hội liên quan đến các vấn đề môi trường và phúc lợi động vật.

Nhiều nông dân cảm thấy mình không được thấu hiểu.

Giữa các cuộc tranh luận chính trị, yêu cầu của người tiêu dùng và thực tế kinh tế, thường nảy sinh cảm giác phải liên tục giải trình.

Chính vì vậy, câu chuyện của những người phụ nữ ở Belfort du Quercy lại nhận được nhiều thiện cảm đến thế. Nó có vẻ chân thật. Mộc mạc. Không có sự dàn dựng lớn.

Có lẽ ngày nay người ta càng khao khát những câu chuyện như vậy, bởi nhiều thứ trong đời sống hiện đại đã trở nên có thể thay thế.

Một trang trại nhỏ với truyền thống gia đình bỗng trở thành hình ảnh đối lập với thế giới vội vã.

Hơi lạc thời.

Và vẫn đặc biệt mang tính thời sự.

Bởi những câu hỏi phía sau chạm đến toàn nước Pháp.

Làm thế nào để duy trì nông nghiệp ở các vùng nông thôn?

Làm thế nào để các trang trại tìm được người kế nghiệp?

Làm thế nào để sự trân trọng đối với thực phẩm được hình thành trở lại?

Ferme Notre Dame không đưa ra những câu trả lời chính trị lớn cho điều đó.

Nhưng nó cho thấy một hướng đi khả dĩ.

Ngày nay, các doanh nghiệp nhỏ thường cố gắng duy trì sự hiện diện thông qua cá tính riêng. Không phải số lượng lớn mới quan trọng, mà là sự tin cậy và gần gũi. Khách tham quan muốn hiểu thực phẩm của họ đến từ đâu. Chính ở đó, nhiều doanh nghiệp gia đình nhìn thấy một cơ hội.

Tất nhiên, chỉ thiện cảm thôi không đủ để tồn tại về mặt kinh tế. Nông nghiệp vẫn là một thị trường khắc nghiệt. Tuy vậy, hiện nay ở Pháp đang xuất hiện nhiều ý tưởng mới xoay quanh bán hàng trực tiếp, du lịch nông nghiệp và sản phẩm địa phương.

Những người phụ nữ ở Lot đang hoạt động ngay giữa sự phát triển này.

Không có sự khoa trương lớn.

Chỉ đơn giản là thực dụng.

Trang trại mở cửa đón khách, cho thấy đời sống thường nhật và tạo ra những cuộc gặp gỡ. Điều đó gần như có vẻ đơn giản – nhưng chính sự giản dị ấy lại chạm đến nhiều người.

Người thành thị thường trải qua một cú sốc văn hóa nhỏ tại những trang trại như vậy. Ở đó, không phải tốc độ của điện thoại thông minh mới quan trọng, mà là nhịp điệu của vật nuôi và các mùa.

Một con bò chẳng mấy quan tâm đến các xu hướng trực tuyến.

Nó muốn được vắt sữa đúng giờ.

Hết.

Và có lẽ chính trong đó ẩn chứa một dạng bình yên bất ngờ.

Ai nhìn ra phong cảnh của vùng Quercy sẽ nhanh chóng hiểu vì sao nhiều gia đình vẫn gắn bó sâu sắc với nơi đó. Khu vực này vừa có nét hoang sơ, vừa có sự yên bình. Những bức tường đá khô uốn lượn qua các ngọn đồi. Những ngôi làng nhỏ nép dọc theo các con đường. Vào mùa hè, không khí phảng phất mùi bụi, cỏ và đá ấm.

Không ngoạn mục.

Nhưng sâu sắc.

Ferme Notre Dame hòa hợp hoàn hảo với môi trường này. Không phải là một trang trại hào nhoáng, mà là một trang trại vẫn là một phần của cảnh quan nơi đây.

Và có lẽ chính vì thế mà nó trông đáng tin.

Sự chú ý của công chúng hẳn đã làm thay đổi cuộc sống thường ngày của gia đình. Đôi khi du khách nhận ra những người phụ nữ qua truyền hình hoặc mạng xã hội. Truyền thông muốn phỏng vấn. Các bình luận tập trung trên mạng.

Tuy vậy, cốt lõi của trang trại dường như vẫn không thay đổi.

Công việc mỗi sáng vẫn cứ chờ đợi.

Suy cho cùng, bò không biết đến giờ nghỉ truyền thông.

Chính điều đó khiến câu chuyện trở nên đáng mến. Đằng sau mọi thông tin không phải là một ý tưởng tiếp thị của một tập đoàn lớn, mà là một gia đình đang sống cuộc sống thường ngày của mình.

Với những thành công.

Với những lo toan.

Với sự mệt mỏi.

Và với sự kiên trì đáng chú ý.

Việc phụ nữ tiếp quản trang trại đang mang một sức mạnh gần như biểu tượng. Trong vài năm qua, Pháp chứng kiến vai trò rõ nét hơn của phụ nữ trong nông nghiệp. Ngày càng nhiều nữ chủ trang trại xuất hiện trước công chúng, khởi xướng các dự án hoặc đảm nhận trách nhiệm.

Nhưng hình ảnh cũ đang dần biến mất.

Một số người vẫn ngạc nhiên khi thấy phụ nữ lái máy kéo hoặc điều hành các trang trại chăn nuôi.

Như thể nông nghiệp đương nhiên là việc của đàn ông.

Những người phụ nữ của Ferme Notre Dame khá bình thản cho thấy hình ảnh đó giờ đây đã lỗi thời đến mức nào.

Họ không liên tục nói về nữ quyền.

Họ chỉ đơn giản là làm việc.

Có lẽ chính điều đó tạo tác động mạnh mẽ nhất.

Bởi đôi khi những câu chuyện thay đổi con người mạnh hơn các cuộc tranh luận chính trị.

Một trang trại ở Lot.

Ba người phụ nữ.

Đột nhiên, chỉ vậy là đủ.

Trong khi Pháp tranh luận về các cuộc khủng hoảng nông nghiệp, thu nhập suy giảm và tương lai của các vùng nông thôn, ở đó nảy sinh một câu chuyện lặng lẽ về sự tiếp nối, gắn kết và tính thực tế.

Không tôn vinh các nữ anh hùng.

Không có sự lãng mạn hóa nông thôn đầy cảm tính.

Mà là một gia đình tiếp tục tiến bước.

Ngày qua ngày.

Và chính vì thế, Ferme Notre Dame đọng lại trong tâm trí nhiều người.

Bởi nó nhắc nhở rằng nông nghiệp, sau cùng, vẫn luôn là điều thuộc về con người.

Không trừu tượng.

Không lý thuyết.

Mà gắn liền với những gương mặt, giọng nói và câu chuyện.

Có lẽ vì vậy mà hiện nay rất nhiều người tò mò dõi theo Belfort du Quercy.

Bởi trang trại nhỏ ở miền nam nước Pháp này thể hiện một điều đã trở nên khan hiếm:

Tính liên tục.

Trong một thế giới không ngừng thay đổi.

Một bài viết của M. Legrand