Paris – 16.07.2026: Anders Thomas Jensen đưa ra một thử thách thân thiện cho khán giả của mình. Phim của ông đòi hỏi người xem đừng vội cho rằng tiếng cười là vô hại. Với “The Last Viking“, ra mắt tại Pháp vào ngày 15 tháng 7, đạo diễn Đan Mạch nay trở lại với một phim hài đen, nơi những vết thương gia đình, quá khứ tội phạm và các huyền thoại nhạc pop đan kết với nhau theo một cách riêng biệt.
Trung tâm câu chuyện là Anker, do Nikolaj Lie Kaas thủ vai. Sau thời gian dài ngồi tù, anh đi tìm một chiến lợi phẩm được chôn giấu. Người duy nhất có thể biết địa điểm là em trai anh, Manfred, nhân vật do Mads Mikkelsen thể hiện. Nhưng Manfred sống trong một thực tại khác: anh cho mình là John Lennon. Vì vậy, cuộc tìm kiếm tiền bạc trở thành hành trình xuyên qua ký ức, sự nhập vai và mối gắn bó bền bỉ đáng kinh ngạc giữa hai anh em.
Jensen vận động trong thế giới điện ảnh Đan Mạch mà ông đã nhiều năm xây dựng bằng những gương mặt quen thuộc. Mikkelsen và Lie Kaas đã nhiều lần đứng trước máy quay của ông; “The Last Viking” là tác phẩm hợp tác thứ sáu của họ. Dàn diễn viên còn có Sofie Gråbøl, Bodil Jørgensen, Lars Brygmann, Nicolas Bro và Søren Malling. Đây là một tập thể hiểu chất giọng kỳ quái của đạo diễn mà không biến nó thành một màn trình diễn đơn thuần.
Trong cuộc trò chuyện về bộ phim, Jensen tiếc nuối hiện tại như một nền văn hóa selfie, nơi máy quay luôn hướng vào chính bản thân con người. Câu nói ấy cũng mô tả sự phản kháng nhỏ bé trong điện ảnh của ông. Các nhân vật của ông quả thật lập dị, tổn thương và đôi khi bị ám ảnh bởi những ý tưởng hết sức phiêu lưu. Nhưng họ không bao giờ chỉ được phô bày như những kẻ cô độc chói gắt. Jensen quan tâm đến cách con người nhìn nhau – và việc thoát khỏi câu chuyện của chính mình có thể khó khăn đến thế nào.
Với ông, hài đen, tức thứ hài hước ở ranh giới của đau đớn, bạo lực hoặc bất an xã hội, không phải một trò chơi lạnh lùng. Chính những thử thách khắc nghiệt của chất liệu lại tạo chỗ cho sự dịu dàng. Mikkelsen, thường được quốc tế giao vai người đàn ông mang vẻ đe dọa được kiểm soát, ở đây được phép phô diễn nét hài hước linh hoạt của mình. Đối lại, Lie Kaas thể hiện một nhân vật mà sự cứng rắn không hẳn là đặc điểm tính cách, mà là một lớp vỏ bảo vệ.
Tựa phim tiếng Đức vẫn là tiếng Anh, nhưng điểm xuất phát của nó mang đậm dấu ấn Bắc Âu: một thế giới của những câu nói tỉnh queo, các lòng trung thành lệch lạc và một sự nghiêm túc ngay khoảnh khắc sau đã tự làm mình vấp ngã. Việc Manfred lại muốn trở thành John Lennon không chỉ là một trò đùa. Ảo tưởng về The Beatles mở ra một không gian nơi bản sắc không bị ấn định, mà hiện ra như một sự ứng biến mong manh.
“The Last Viking” không dựa vào vẻ trơn tru được trau chuốt của điện ảnh đương đại. Bộ phim thô ráp, tinh nghịch và chủ ý khó đoán. Chính điều đó tạo nên sức hấp dẫn của nó: Jensen xoay máy quay khỏi bức chân dung tự họa để hướng về những người khác – những tật xấu, nỗi buồn của họ và những nỗ lực cứu rỗi kỳ lạ mà đôi khi gia đình có thể mang lại.
Nguồn
- Le Monde
- TrustNordisk
- AlloCine
- Franceinfo